Bài viết Blog gần đây

  • After last week's yellow zebra, the Yeezy 350 V2 is about to usher in this year's finale, which is the translucent adidas Yeezy 350 V2 Static color scheme that everyone expects for a long time. Earlier we reported that this color scheme not only has a translucent design, but also a rare version with...
Xem tất cả

HẠNH PHÚC

  • 1. Sáng hôm qua mở mắt dậy, trong khi đèn điện đã sáng trưng, mình vẫn còn nghịch điện thoại ở trên giường. Cô bạn cùng phòng vỗ mông bảo, dậy dậy nhanh còn viết bài. Mình nằm lười nghĩ đến cái đề tài đã ngâm gần cả tuần đến giờ, nếu không viết khéo sếp bảo thôi khỏi viết luôn đi thì mắc công đi làm quá. Thế là lục đục dậy mở máy tính, miệng lẩm bẩm: "Có những ngày chỉ việc thức dậy thôi cũng thấy thật mệt mỏi, thật lười.."

    Thế mà sáng ni đi làm vô bệnh viện Chợ Rẫy, thấy người nhà bệnh nhân nằm la liệt ở hành lang bệnh viện, người ăn vội hộp cơm, người nằm lim dim trên manh chiếu mỏng, ánh nắng chiếu vào khiến khuôn mặt họ đe lại. Phía trong bức tường vôi trắng toát lạnh lùng kia, người nhà của họ đang bị bệnh, đang từng ngày vật lộn với những cơn đau để mong kéo dài sự sống. Dù chịu nhiều khắc khổ, nhưng những người bệnh, những người thăm nuôi kia vẫn không từ bỏ bất kì hi vọng sống nào.

    Bất chợt mình quay sang  thì thầm với anh bạn: "Những lúc thất tình, chán đời muốn tự tử, cứ vào bệnh viện Chợ Rẫy anh ha!", anh cười, mình cũng cười. Tự nhiên thấy lòng mình nhẹ bẫng, mọi phiền muộn tích tụ bấy lâu này dường như tan biến hết. Hóa ra, những khó khăn, những mệt mỏi mà mình gặp phải, chẳng là gì trong muôn vàn mảnh ghép ở giữa cuộc đời này cả.

    2. Bé em lần đầu tiên đi học quân sự, nhắn tin cho mình rên rỉ bảo cơm họ nấu không ăn được, giờ giấc gò bó, không tự do, không thoải mái, sáng em đi học buồn ngủ quá. Mình chỉ nói với em, đừng rên rỉ gì cả. Biết bao nhiêu bạn sinh viên cũng đang như em đấy thôi. Khoan hẵng nói đến tính rèn luyện trong môi trường quân đội, mà em cứ nghĩ đó là một trong những trải nghiệm của quãng đời sinh viên. Rồi một tháng quân sự cũng qua nhanh thôi, biết đâu lúc đấy em lại nhớ quay quắt những ngày nghe kẻng xếp hàng đi ăn cơm, nhớ những đêm đang ngủ bị gọi dậy điểm danh… như chị bây giờ :)))

    Rồi mình nhớ lại lần đầu tiên về miền Tây công tác. Ngày đầu tiên ở khách sạn nên chẳng có gì đáng nói. Những ngày sau ở nhà người thân của đồng nghiệp mới dở khóc dở cười. Nhất là chuyện tắm gội. 

    Nói thật, sau một ngày chạy nắng, lăn lộn với các đề tài mình chỉ muốn được tắm gội thật thoải mái. Thế nhưng, sự hí hửng ban đầu của mình biến mất tiêu khi nhìn mấy lu nước vàng khè, không trong, và nổi vằn vện các kiểu trong phòng tắm. Hóa ra, những người ở đây, từ năm này qua năm khác vẫn tắm gội giặt giũ đều bằng nước mưa, nước kênh rạch. Dù  bắt đầu hối hận vì không mang theo dây buộc tóc để không phải gội đầu nữa, nhưng mình thầm nhủ họ tắm được thì mình cũng tắm được vậy. Thế là cứ tắm, cứ gội. Rồi mọi chuyện cũng qua. Chợt nhận ra, không có điều gì có thể là rào cản nếu con người luôn ở tâm thế an nhiên, tự tại, bằng lòng với những gì mình đang có.

    3. Mình chưa bao giờ tự nhận là người khéo léo, tinh tế, tâm lý hay một điều gì đại loại như thế. Mình chỉ là một người nhạy cảm, hay suy nghĩ vẩn vơ rồi tự làm khổ mình, khổ những người yêu thương ở bên cạnh mà thôi. Tuổi 24, có đôi lần mình chán nản vì công việc, vì các mối quan hệ xung quanh đều không được như ý muốn. Cũng không ít lần thấy phố phường chật hẹp quá, muốn xách ba lô lên và đi đâu đó thật xa, dù tiền trong túi cũng chẳng có là bao. Gần hai năm ở Thành phố xa lạ, mình chẳng có gì trong tay cả, chỉ gom góp được những khoảng thời gian chồn chân mỏi gối muốn từ bỏ tất cả. Thế nhưng, sau những lần như thế, mình luôn tự tin nghĩ rằng, những gì người khác làm được, mình cũng có thể làm được. Thế là cứ tiếp tục nỗ lực, cố gắng.

    Đi nhiều, gặp nhiều, viết nhiều, biết được nhiều mảnh đời khác nhau, mình luôn thấy rằng mình còn hạnh phúc và may mắn nhiều. Như câu chuyện sáng nay ở bệnh viện, thấy mình còn hít thở bầu không khí mỗi ngày, thấy ba mẹ, người thân vẫn sống vui khỏe, thấy những người bạn, người anh, người chị mình từng gặp, từng quen vẫn còn nhiệt thành với mình như ngày đầu gặp gỡ là còn thấy HẠNH PHÚC và thấy cuộc đời này đáng sống đến nhường nào.

    Nyk.

    09/09/2016

No Stickers to Show

X